Lặng lẽ người già…
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời (Tô Thùy Yên) 1. Thời sinh viên, tôi ở trọ trong một con hẻm xóm nghèo, hàng xóm sát bên là một người già, tạm gọi là bác Tư, tuổi đã ngoài 70. Dù sống chung với con trai lớn, sớm hôm trong nhà đều có bóng dáng vợ chồng cậu con kề cận nhưng lúc nào bác cũng có vẻ thui thủi một mình. Bác Tư kể là do già rồi thì ngủ rất khó, mà có ngủ được cũng ngủ ...
Source: dotchuoinon.com